Diễn kịch bóng chán rồi, nay lại đem người sống ra làm rối.
Chỉ thấy cổ tay Thập Nhàn lão nhân khẽ run lên, tên đệ tử mãnh hổ bang kia lập tức không tự chủ được, vung một quyền đánh thẳng về phía Đồng Thiên Bá.
Đồng Thiên Bá muốn phản kích, nhưng đó lại là người của mình.
Hắn tuy bị thiết bổng đâm xuyên, thân bất do kỷ... nhưng Thập Nhàn lão nhân ra tay cực kỳ xảo diệu, thành ra người kia căn bản chưa chết, chỉ kinh hoàng đầy mặt nhìn Đồng Thiên Bá.
Đều là thủ hạ của mình, đánh cũng dở mà không đánh cũng không xong, khiến sức lực đầy người của gã chẳng biết trút vào đâu.
Cuối cùng chỉ có thể lớn tiếng quát mắng:
“Thập Nhàn lão nhân, ngươi cũng là tiền bối cao thủ thành danh trên giang hồ đã nhiều năm, vậy mà lại dùng thủ đoạn hèn hạ như thế, ngươi không thấy xấu hổ sao?”
Thập Nhàn lão nhân nấp sau lưng kẻ bị lão khống chế, vừa ra tay với Đồng Thiên Bá, vừa đắc ý dào dạt nói:
“Lão phu chẳng qua chỉ là một kẻ diễn kịch bóng, thứ dùng cũng chỉ là bản lĩnh kiếm cơm mà thôi, có gì phải xấu hổ?
“Ngược lại là ngươi, tuổi còn trẻ mà chẳng biết tiến thủ, dẫn theo một đám du côn vô lại tới bắt nạt một lão nhân cô quạnh như ta...
“Ngươi chẳng lẽ không thấy xấu hổ?”
Đồng Thiên Bá muốn mở miệng mỉa lại, khổ nỗi nhất thời bí từ.
Rốt cuộc gã chỉ đành gầm lên:
“Cùng xông lên!!”
“Người rối” này chặn được phía trước, nhưng sao chặn nổi phía sau? Bọn chúng đông người như vậy, chỉ cần đồng loạt ập tới, kiểu gì cũng có thể đè gã già mất nết kia xuống.
Đến lúc đó muốn giết muốn mổ, chẳng phải đều tùy ý hay sao?
Người của Lục An tiêu cục đều nhìn đến ngây ra.
Vốn còn đang chờ đối phó mãnh hổ bang, nào ngờ chớp mắt một cái, bọn chúng lại đánh nhau với Thập Nhàn lão nhân, trái lại còn gạt bọn họ sang một bên?
Lục Quy Nhạn nhìn sang Phương Thư Văn:
“Thập Nhàn lão nhân tuy là danh túc giang hồ, nhưng Đồng Thiên Bá võ công cao cường, bên cạnh lại có đông người của mãnh hổ bang nhìn chằm chằm, chỉ sợ lão không phải đối thủ của hắn. Bây giờ chúng ta nên làm gì?”
“Trong lòng thiếu tổng tiêu đầu e là đã có quyết định, hà tất còn phải hỏi ta?”
Phương Thư Văn mỉm cười nói:
“Hành động đêm nay của chúng ta vốn đã đủ kín kẽ, thế mà mãnh hổ bang vẫn có thể mai phục trước, vấn đề nằm ở đâu, hẳn thiếu tổng tiêu đầu cũng đã nhận ra.
“Chỉ là, ngươi chẳng lẽ không muốn biết, rốt cuộc vì sao mãnh hổ bang lại to gan đến thế, dám ra tay với khách của Phi Tuyết thành?”
Lục Quy Nhạn hít sâu một hơi:
“Có nắm chắc chứ?”
“Có.”
“Vậy xin Phương thiếu hiệp ra tay tương trợ.”
Lục Quy Nhạn chắp tay ôm quyền.
Phương Thư Văn cười nói:
“Được.”
Chữ “được” vừa dứt, hắn đã bước ra một bước, thân hình chớp mắt lao thẳng vào giữa đám đông.
Lúc này, Thập Nhàn lão nhân cũng chẳng hề ung dung.
Võ công của lão quả thực không yếu, chỉ tiếc Đồng Thiên Bá còn mạnh hơn một bậc.
Cũng chẳng biết gã tu luyện kiểu gì mà có được một thân đồng bì thiết cốt, sức lực lại càng vô song, giơ tay nhấc chân đều mang theo uy lực kinh người.
Đợi đến khi đám người mãnh hổ bang cùng nhau xông lên, Thập Nhàn lão nhân tuy tạm thời chưa sao, nhưng rất nhanh đã lộ vẻ chống đỡ chật vật.
Phương Thư Văn ra tay đúng lúc này, chẳng khác nào giải nguy trước mắt cho lão.
Chỉ thấy Phương Thư Văn thò một chưởng ra, hai tên đệ tử mãnh hổ bang còn đang vây công Thập Nhàn lão nhân lập tức bị đánh lún xuống mặt đất.
Mũi chân vừa xoay, thân hình hắn liền húc tới. Một tên đệ tử mãnh hổ bang vừa mới quay người, còn chưa kịp phản ứng, cả người đã như quả pháo bị bắn văng ra ngoài.Hai tiếng đao ngân vù vù vang lên từ hai đệ tử mãnh hổ bang. Nhưng lưỡi đao còn chưa kịp áp sát, đã bị Phương Thư Văn khẽ phất năm ngón tay làm cho tán loạn. Ngay sau đó, năm ngón tay hắn khẽ câu rồi đẩy ra, hai người kia lập tức bị đánh văng ngược về sau.
Hắn vừa xuất thủ, đã là tư thế không coi ai ra gì.
Dù sao người mang trong mình hai đại thần công là Dịch Cân Kinh và bắc minh thần công, căn bản chẳng phải hạng tầm thường có thể so sánh.
Hắn vừa đi vừa đánh, nơi nào đi qua cũng không có lấy một một hợp chi địch.
Cảnh ấy khiến đám người của Lục An tiêu cục vừa nghe lệnh Lục Quy Nhạn, đang định xông lên trợ chiến, đều nhìn đến mức trợn mắt há mồm.
Từng thấy người võ công cao cường, nhưng chưa từng thấy ai cao cường đến mức này!
Sư đệ của Mạc tiêu đầu, rốt cuộc là hạng người thế nào?
Có kẻ len lén nhìn sang Mạc Bắc Đẩu, liền phát hiện sắc mặt hắn cũng chẳng khác bọn họ là mấy.
Dường như ngay cả hắn cũng không ngờ sư đệ mình lại lợi hại đến vậy.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời chẳng biết có nên xông lên nữa hay không... Bởi nơi Phương Thư Văn đi qua chỉ toàn người ngã ngựa đổ, ra tay tàn nhẫn, không hề chừa lại nửa phần đường sống.
Thành ra chỉ trong mấy nhịp hô hấp ngắn ngủi, người của mãnh hổ bang gần như đã bị một mình hắn giết sạch.
Cùng lúc ấy, phó đường chủ Đông đường là Hứa Ngọc Thanh bỗng mũi kiếm hất lên.
Chỉ nghe phụt một tiếng, một luồng kiếm khí ép sát mặt đất lao đi.
Nhát kiếm này của gã vừa xảo trá vừa hiểm độc. Thừa lúc Phương Thư Văn không để ai vào mắt, gã âm thầm rình rập, một kiếm này chính là nhằm thẳng vào sơ hở sau lưng hắn mà tới.
Mạc Bắc Đẩu nhìn rõ mồn một, đang định lên tiếng nhắc Phương Thư Văn cẩn thận.
Nào ngờ Phương Thư Văn chỉ khẽ nhấc chân, sau đó đạp mạnh xuống đất.
Ầm ầm ầm!!
Một luồng lực đạo theo mặt đất cuồn cuộn lao đi, nổ vang suốt dọc đường, vừa khéo va thẳng vào luồng kiếm khí kia.
Chỉ trong khoảnh khắc giao phong, luồng kiếm khí ấy thậm chí còn chưa trụ nổi nửa cái chớp mắt, đã bị lực đạo kia đánh tan.
Thế nhưng lực đạo ấy vẫn chưa dừng lại, tiếp tục thẳng một đường lao về phía Hứa Ngọc Thanh.
Hứa Ngọc Thanh trợn trừng hai mắt, dưới chân liên tiếp lùi về sau. Mãi đến khi lưng va mạnh vào một thân cây, lui không còn đường lui, gã mới sực nhớ ra mình vẫn còn có thể tránh sang hai bên.
Chỉ tiếc, lúc này đã muộn.
Chỉ nghe một tiếng nổ trầm đục vang lên!
Cả người Hứa Ngọc Thanh bị luồng lực đạo ấy chấn văng lên không. Ngay cả cái cây sau lưng gã cũng rắc một tiếng, nứt đôi từ giữa.
Giữa không trung, Hứa Ngọc Thanh phun máu cuồng loạn, lại chợt cảm thấy phía trước truyền đến một cỗ hấp lực khổng lồ, tựa như một vòng xoáy lớn.
Khiến cả người gã không tự chủ được mà lao về phía trung tâm vòng xoáy ấy.
Vừa ngẩng đầu lên, gã đã đối diện với Phương Thư Văn đang quay lưng về phía mình, nhưng năm ngón tay lại xòe ra chụp thẳng về phía gã.
Đầu gã rơi vào trong tay Phương Thư Văn. Ngay sau đó, nội lực toàn thân bỗng như sông lớn chảy ngược, chớp mắt đã bị rút sạch, ồ ạt tràn vào cơ thể Phương Thư Văn.
Hứa Ngọc Thanh thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, đầu đã rắc một tiếng vang lên.
Bị Phương Thư Văn bóp nát tại chỗ!
Thế nhưng từ đầu đến cuối, Phương Thư Văn chưa từng ngoái đầu nhìn gã lấy một lần.
Tựa như gã chỉ là một tên lâu la vô danh chẳng đáng nhắc tới, thậm chí chỉ như một con kiến ven đường, tiện chân là có thể giẫm chết.
Căn bản không đáng để hắn bận tâm thêm nửa phần.
Đợi đến khi thi thể Hứa Ngọc Thanh rơi xuống đất, Phương Thư Văn cũng đã tới bên cạnh Thập Nhàn lão nhân và Đồng Thiên Bá.
Hai người lúc này sớm đã ngừng giao đấu, đồng thời quay sang nhìn hắn.Thập Nhàn lão nhân thầm thấy may mắn... Quả nhiên cảm giác ban nãy không sai, tiểu tử này đúng là một quái vật.
Nếu khi trước giao thủ với hắn, lão nhất định phải bại, không còn nghi ngờ gì.
Bây giờ chẳng qua chỉ là diễn không công một màn kịch bóng, thực sự chẳng đáng là bao.
Đồng Thiên Bá trợn trừng đôi mắt như muốn nứt ra, gã trơ mắt nhìn đám thuộc hạ chết trong tay Phương Thư Văn. Nếu không e dè Thập Nhàn lão nhân, gã đã sớm xông lên từ lâu.
Lúc này thấy hắn bước tới, gã không nhịn được quát giận:
“Ngươi rốt cuộc là...”
“Ngươi cái gì mà ngươi, đỡ chưởng!”
Phương Thư Văn chẳng buồn nhiều lời với gã. Đánh đến nước này, đôi bên sớm đã là thế không chết không thôi, hà tất phải phí lời?
Tay phải hắn co ngón kết ấn, trực tiếp tung ra một chiêu 【Phục Ma Pháp Ấn】.
