Trần Vô Cữu ngẩn người hồi lâu.
Trần Cảnh Dương chú ý tới ánh mắt của hắn, mỉm cười nói: “Vô Cữu, tổ phụ ngươi vai gánh tương lai của tiên tộc, không thể ở bên cạnh nhìn ngươi lớn lên, đừng oán trách người.”
Trần Vô Cữu lắc đầu.
Ngày nào hắn cũng gặp được tổ phụ, hà cớ gì lại “oán trách”.

