Đêm xuống, trăng sáng sao thưa.
Tiêu Vân ngẩng đầu nhìn vầng minh nguyệt trên không, chợt có chút cảm khái.
Trăng vẫn là vầng trăng ấy, nhưng thời gian đã lùi về triệu năm trước.
"Triệu Vô Cực kia, kẻ ngốc đó chắc hẳn sẽ không tin ta lại đến triệu năm trước đâu. Đúng rồi, không biết thời kỳ này có Hoang Cổ Thánh Thể hay không, biết đâu lại là lão tổ tông của hắn, tìm cơ hội kết giao một phen."

