“Ngày xửa ngày xưa, vào thời tiên Tần ở Tống quốc có một lão nhân nuôi khỉ. Lão rất thích khỉ, nuôi chúng thành bầy, đàn khỉ có thể hiểu đại khái lời của lão. Mà lão nhân ấy có lẽ do thiên phú dị bẩm, cũng có lẽ do ở cùng bầy khỉ đã lâu nên cũng thấu hiểu được tâm ý của chúng.
“Lão nhân ấy chỉ nuôi khỉ, thường tiết kiệm khẩu phần của người nhà để thỏa mãn cơn thèm ăn của bầy khỉ. Cứ như thế, lâu ngày, trong nhà tự nhiên thiếu thốn lương thực.
“Không còn cách nào khác, lão đành phải giảm bớt lương thực cung cấp cho bầy khỉ, nhưng lại sợ chúng tức giận không nghe lời mình nữa. Thế là, lão bèn lừa bầy khỉ rằng: ‘Lão phu cho các ngươi quả sồi, buổi sáng ba quả, buổi chiều bốn quả, đủ ăn chưa?’
“Bầy khỉ vừa nghe liền tức giận đến xù lông. Lão nhân thấy vậy lập tức đổi lời, nói: ‘Lão phu cho các ngươi quả sồi, buổi sáng bốn quả, buổi chiều ba quả, đủ ăn chưa?’ Bầy khỉ nghe xong đều vui vẻ bò rạp dưới chân lão, phục tùng răm rắp…

