Bị bật lại ngay trước mặt bao người, mặt Lưu Xí Bình sầm xuống: "Với biểu đồ tăng trưởng của bên đó, chuyện này cũng chỉ là sớm muộn thôi. Logic nền tảng và hướng phát triển của hai sản phẩm vốn dĩ hoàn toàn khác nhau."
"Hướng phát triển khác nhau thì được quyền tùy tiện rút tài nguyên của tập đoàn đi lấp hố à?" Lưu Thành Mẫn cao giọng, không nhượng bộ nửa bước: "Định vị của công ty chúng ta trước giờ luôn rất rõ ràng, toàn bộ mảng kinh doanh cốt lõi và điểm tăng trưởng lợi nhuận đều xoay quanh QQ. Bây giờ anh chỉ nói một câu là bắt tôi mở cổng API nền tảng, chạy sang bơm máu cho cái dự án 'Vi Liêu' còn chưa thấy tăm hơi đâu của Quảng Nghiên á? Dựa vào cái gì mà tôi phải nhường cho bên đó? Anh bảo tôi về ăn nói thế nào với anh em đang cày cuốc vất vả ở dưới đây?"
Lưu Thành Mẫn nhìn thẳng vào Pony Mã, nói tiếp: "Nếu đội ngũ Quảng Nghiên thực sự làm ra được thành tích gì ra hồn, thật sự dựa vào bản lĩnh để chiếm lĩnh thị trường, nhận được phản hồi tốt, thì ok thôi, Lưu Thành Mẫn tôi đây tâm phục khẩu phục, hai tay dâng tài nguyên luôn. Nhưng bây giờ, một mô hình hoàn toàn chưa qua kiểm chứng từ thị trường mà đã bắt tôi dồn tài nguyên sang, tôi không làm được. Mã tổng, tôi hy vọng sếp cân nhắc kỹ."
Phòng họp lập tức im phăng phắc. Pony Mã đảo mắt nhìn quanh một lượt dàn lãnh đạo cấp cao, nhận ra mấy vị Phó tổng bình thường hoạt ngôn là thế, lúc này lại đồng loạt câm như hến.

