Logo
Chương 268: Nỗi buồn vui của con người vốn chẳng giống nhau.

Chập tối, sau buổi hẹn hò trở về.

Tần Thủ xách theo đống quần áo và đồ ăn vặt do cô nàng xấu tính kia mua cho, hòa vào dòng người đi bộ về trường. Đúng lúc này, từ phía đối diện có vài gương mặt quen thuộc đi tới.

Đó là một nhóm năm người, cách ăn mặc và khí chất rõ ràng không phải sinh viên, hơn nữa sắc mặt ai nấy đều rất khó coi.

Đặc biệt là người phụ nữ trung niên đi ngoài rìa, mặt mày hốc hác, môi trắng bệch, nhìn qua là biết vừa bị dọa sợ quá độ, lại chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng