Trên mặt bỗng nhiên có chút ươn ướt, theo bản năng đưa tay sờ thử, mới phát hiện hóa ra là nước mắt.
Lãnh Linh Dao nhìn giọt nước trong suốt đọng trên đầu ngón tay, nhất thời có chút hoảng hốt. Kỳ lạ thật, vì sao mỗi khi nhớ lại những chuyện cũ mơ hồ kia, nước mắt lại tuôn rơi.
Không đúng? Không đúng! Ta vậy mà lại nhớ ra những chuyện từng xảy ra ở nơi này!
Nàng chợt ngẩng phắt đầu lên, lại bắt gặp nụ cười ôn hòa của Đường Vũ.

