Thoắt cái, cuối cùng lão cũng đuổi kịp bóng lưng đang bước đi khập khiễng phía trước.
Vương Bán Dương nhanh chóng bám sát, chặn ngay phía trước, bất đắc dĩ lên tiếng: “Hà cớ gì phải cố chấp như vậy? Ngươi kéo lê vết thương ở chân mà đi, chưa tới được dịch trạm thì chân đã hỏng hẳn rồi, đến lúc đó ngay cả cưỡi ngựa cũng chẳng vững đâu.”
Khương Yến liếc lão một cái, không nói không rằng, tiếp tục bước về phía trước.
Vương Bán Dương thở dài, tiện tay ấn Khương Yến xuống đất. Nội lực trong tay lão hội tụ lại, bao phủ lấy đầu gối của hắn.

