“Ha ha, cũng chẳng biết ngươi là may mắn hay xui xẻo nữa...”
Triệu Tả khẽ cười, lắc đầu... Bảo nó xui xẻo đi, con tang thi này chỉ lang thang vu vơ, vậy mà lại vượt qua được dòng sông, mò tới nơi có người sống.
Bảo nó may mắn đi, nơi có người sống mà nó đặt chân tới lại chính là căn cứ của Triệu Tả.
Chậc chậc... chỉ có thể nói đúng là tạo hóa trêu ngươi.

