Giữa một tràng la hét om sòm của đối phương, Triệu Tả mang nàng tới trung tâm thành phố...
‘Đúng là bạo lực... sớm muộn gì cũng phải bắt ngươi quỳ xuống mà gọi...’ Tiết Đại San mặt mày méo xệch, vừa xuýt xoa vừa xoa cổ mình. Chiếc cổ thiên nga trắng ngần ban đầu lúc này đã hằn lên một dấu tay đỏ chói do Triệu Tả mạnh tay bóp ra...
Nhưng Triệu Tả nào bận tâm mấy chuyện ấy. Ta mang ngươi bay tới đây, thế mà còn không vừa ý? Không phục thì tự đi.
Đảo mắt nhìn địa hình chung quanh, trước ánh mắt kinh hãi của Tiết Đại San, Triệu Tả hóa thành một cự hùng cao bốn mét, rồi đôi vuốt thô to liên tiếp vung lên...

