Đáng tiếc Phúc Quỳnh cũng là một con cáo già, sao có thể không nhìn thấu chút mánh khóe ấy của Triệu Tả? Chưa đợi hắn nói hết câu, y đã lên tiếng ngắt lời:
"Hừ... Dám gọi ta là sư phụ để chọc tức ta... Ta sẽ tiếp tục quất ngươi đấy!"
"Tê..."
Triệu Tả chết lặng, sao tình thế lại xoay chuyển nhanh đến vậy? Chẳng phải hắn là một hạt giống đầy tiềm năng đang đi khắp nơi kén chọn thế lực sao? Cớ gì bây giờ tự dâng tận cửa mà người ta cũng chẳng thèm nhận chứ?

