Hề Tang chẳng buồn liếc nhìn những kẻ xung quanh lấy một cái, ánh mắt ghim chặt vào bóng người đang cầm thương ngạo nghễ đứng đó, gã mở lời, mang theo chút nghi hoặc:
"Ngươi chính là Địch Dương?"
Trong nháy mắt, Địch Dương chợt cảm thấy một luồng uy áp kinh hoàng ập đến, tựa như một ngọn núi khổng lồ đè ép xuống, khiến hắn không kìm được mà rên khẽ một tiếng.
Hắn nhìn Hề Tang, tuy chưa từng gặp mặt, nhưng khoảnh khắc này lập tức hiểu ra, kẻ trước mắt tuyệt đối là một tồn tại cấm kỵ.

