Dường như không ngờ một kẻ luôn tự coi mình là phế vật lại được John công nhận đến vậy, Mayer sau khi hoàn hồn chỉ thấy vành mắt nóng bừng, suýt chút nữa thì rơi nước mắt. Hắn sụt sịt mũi vài cái thật mạnh, cố nén mớ cảm xúc đang trào dâng trong lòng, rồi lí nhí đáp:
"Th... thực ra, người ta cũng đâu có giỏi như anh nói đâu."
Nhìn Mayer ngoài mặt thì vờ e ấp, nhưng thực chất sau khi nghe những lời khen ngợi kia, cái đuôi phía sau lưng hắn đã ngoáy tít như cánh quạt trực thăng, vui đến mức sắp bay luôn lên trời.
John thầm cảm thán, đứa trẻ ngốc Mayer này đúng là dễ dụ. Thảo nào lại bị Tiểu đội trưởng đầu heo lừa gạt đến mức tin sái cổ vào cái chuyện hoang đường như cà rốt phải trồng ngược.

