Dứt lời, Thái Nhạc Trảm Hư Kiếm tự động ra khỏi vỏ, bắt đầu thôi diễn cảm ngộ đạo tắc.
Hư không gợn sóng, bóng dáng Trần Thắng lặng lẽ hiện rõ trên một gò đất hoang.
Nơi này cách xa nhân thế, phóng mắt nhìn tới thảy đều là cỏ dại vàng úa, mấy gốc cây già khô khốc đứng trên đỉnh gò.

