Trần Thắng chắp tay sau lưng đứng thẳng, áo trắng phần phật trong gió, hắn nâng tay khẽ vung lên hư không.
Một làn sóng gợn có thể nhìn thấy bằng mắt thường lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra, giữa làn sóng gợn, một Tiên môn cao hơn ngàn trượng chậm rãi ngưng tụ thành hình.
Sau cánh cửa ẩn hiện vân hải tiên sơn và tiên cung lơ lửng của thiên đình, giọng nói của Trần Thắng mang theo kiếm ý, truyền khắp từng tấc đất của kiếm giới:
“Hôm nay Bổn Tọa tại giới này khai thiên môn!”

