Nàng nhìn Trần Thanh đang được mọi người vây quanh, lại nhìn Lưu Huyền hồn xiêu phách lạc bên cạnh, cắn nhẹ môi dưới, cuối cùng rủ mắt thì thầm: "Lưu lang chớ nên nản lòng, ta tin rằng vẫn còn cơ hội xoay chuyển."
Lưu Huyền nghe vậy thì nhếch miệng cười khổ, lắc đầu nói: "Xem ra ta chẳng phải chân mệnh, có cưỡng cầu cũng vô dụng."
Lận Hồng Tuyết vừa nghe thế liền vội vã nói: "Huynh có thể vượt qua hai ải kia ắt phải có nguyên do, tuyệt đối đừng tự coi nhẹ chính mình."
Nghe thấy lời này, đám người ủng hộ phía sau nàng sượng sùng ra mặt, đi cũng không xong mà ở lại cũng chẳng đành.

