Tô Uyên nhìn gương mặt an tường của Triệu Hà Sinh, trầm mặc hồi lâu.
Trên gương mặt già nua kia, nếp nhăn vẫn còn, mái tóc bạc vẫn còn, tấm lưng còng vẫn còn, nhưng đôi lông mày cau chặt suốt ngàn năm qua rốt cuộc cũng đã giãn ra.
Núi xanh tuy không cao, nhưng thắng ở vẻ thanh u tĩnh mịch.
Đứng trên đỉnh núi có thể thu trọn toàn bộ Thạch Cửu thành vào tầm mắt, có thể nhìn thấy tòa thành nhỏ mà Triệu Hà Sinh đã dùng cả đời để thủ hộ, nhìn thấy gian tiệm rèn nơi ông đã quai búa suốt ngàn năm.

