Bỗng y ngừng lại, lúc ngẩng đầu lên, đáy mắt đã mang vài phần ý vị, cất tiếng cười:
“Vương công tử, sao lại tìm đến chỗ ta thế này?”
Vị công tử mặc hoa phục kia vừa rời khỏi Thôi thị liền một mạch chạy đến đây.
Thấy Đỗ Uyên lên tiếng, hắn vội chắp tay cúi người:

