Trong một sân viện bình thường.
“Kiếm Nhất, trà của ngươi khó uống quá đi mất. Dù không chứa chút thiên địa linh lực nào thì ít ra cũng phải đổi vị khác chứ?”
Võ Nhạc chủ tể khẽ nhíu mày, uống cạn chén trà trong tay rồi không nhịn được mà ca cẩm.
Đây cũng không phải lần đầu tiên y than vãn.

