Logo
Chương 469: Ngọc Lăng

Trên con đường ở Thanh Bình thành, thiếu niên đội ngọc quan với vẻ mặt khinh bỉ,"Sao vậy? Hắn định trông giữ nơi này cả đời chăng?"

Thanh niên mặt trắng đi cạnh mỉm cười đáp,"Nghe nói hắn là kẻ kỳ quái, chỉ thích giao du với những kẻ hạ lưu, có lẽ mang chút tâm thái của kẻ tiểu nhân đắc chí."

"Ngưu Trấn Thủ già rồi, ánh mắt không còn sắc bén như xưa."

Ngọc Lăng bước chậm lại,"Giờ đây không còn phân biệt được kẻ vô dụng với thiên tài nữa."

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng