Câu nói này của Tô Vân Chu giống như một chiếc chìa khóa, mở tung ổ khóa đã niêm phong suốt hơn tám mươi năm trong lòng Ngô Tú Vân.
"Tiên Sinh..."
Cuối cùng bà cũng bật khóc thành tiếng. Không còn là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi nữa, bà khóc nức nở như một đứa trẻ, tiếng khóc chất chứa bao tủi thân nhưng cũng đầy nhẹ nhõm.
"Lời dặn dò của ngài, Tiểu Vân... Tiểu Vân chưa một khắc nào dám quên..."

