Xong việc.
Tống Giai Như nằm nghiêng, một tay chống má, khuôn mặt vẫn còn vương nét ửng hồng. Cô dùng đôi mắt ướt át, dịu dàng ngắm nhìn Tô Vân Chu đang lộ vẻ mệt mỏi bên cạnh.
Gương mặt cô mang theo vẻ thẫn thờ, vừa ngây thơ vừa thỏa mãn, khẽ thì thầm như đang tự nói với chính mình:
“Thì ra… cảm giác là như thế này…”

