Thông qua những hình ảnh mà các tâm ma hóa thân truyền về trước lúc chết, Trung Ưng Ma Đạo chi chủ đã nhìn thấy Trần Mặc Bạch toàn thân lấp lánh ánh lửa vàng, tay cầm trường kiếm vàng rực.
“Đông Hoang Thanh đế!”
Trung Ưng Ma Đạo chi chủ đứng sừng sững trên mặt biển, nhìn về phía Đông Châu, bất giác lẩm bẩm.
Trước đây khi nghe danh hiệu này, gã còn tưởng rằng do Đông Châu không còn nhân tài nào sau khi Viên Thanh Tước phi thăng, nên mới để cho một tiểu bối xưng là đệ nhất nhân.

