……
Biến cố nhỏ này không xuất hiện trong quẻ tượng, Lục Thanh cũng hiểu rõ nguyên do là vì chuyện này chẳng mang lại chút nguy hiểm nào cho bản thân, thế nên quẻ tượng mới không hiển thị điềm báo cần tị hung.
Dù vậy, chuyện này cũng cảnh tỉnh Lục Thanh một điều: phi chu quá nổi bật bay trên trời sẽ dễ dàng thu hút sự chú ý, còn phi chu quá tầm thường lại khiến kẻ khác tưởng dễ bắt nạt.
Đã vậy, Lục Thanh dứt khoát chọn một chiếc phi chu kiểu dáng vừa phải, đồng thời âm thầm điều khiển, giữ cho khí tức như ẩn như hiện. Như thế vừa không quá phô trương, lại chẳng đến mức quá tầm thường khiến kẻ khác muốn xông lên kiếm chuyện.
"Nam châu xa nhất, Thủy châu gần nhất, U châu ở giữa, cứ đến Thủy châu trước vậy."
Trong ba nhiệm vụ, do Nam châu cách trở về mặt địa lý, Lục Thanh quyết định để lại làm sau cùng.
Thủy châu nằm sát Trung Châu, hắn không hề xa lạ gì với nơi này.
Địa điểm thanh tẩy sát khí không hề giới hạn trong một thành hay một phủ. Chỉ cần muốn, Lục Thanh có thể liên tục làm nhiệm vụ này để tích cóp điểm cống hiến và linh thạch. Có điều, nếu lưu lại đây lâu ngày, hắn vẫn phải thường xuyên lưu tâm đến thứ như sát khí, tránh sơ sẩy mà lật thuyền trong mương.
Đứng trên phi chu, Lục Thanh lặng lẽ xác định phương hướng.
Huyền Thiên đạo viện, Tu Hành thành.
"Sư huynh, huynh muốn nhận nhiệm vụ gì?"
Thấy Ninh Thiếu Hoa bước vào, tên đệ tử kia kinh ngạc lên tiếng hỏi.
"Nhiệm vụ truy bắt."
Ninh Thiếu Hoa lúc này cũng đã quyết tâm liều mạng, cứ bế quan mãi mà chẳng thể đột phá, y quyết định phải giống như Phong Vân, ra ngoài tìm kiếm thời cơ.
Khí tức tỏa ra quanh thân y khiến người tinh mắt vừa nhìn đã biết y đang bực dọc. Tên đệ tử quản lý nhiệm vụ liên tưởng đến những tin tức dạo gần đây, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần cảm giác khó tả.
"Vâng, thưa sư huynh. Đây đều là những nhiệm vụ trong vòng một năm trở lại đây, đã được sắp xếp theo trình tự thời gian."
Ninh Thiếu Hoa liếc mắt nhìn lướt qua: "Tử phủ tam cảnh, đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có ai hoàn thành sao?"
Nói đoạn, y lại quét mắt thêm một lượt, liên tiếp nhận liền mấy cái nhiệm vụ.
Tên đệ tử kia ngập ngừng muốn nói lại thôi: "Sư huynh, không được..."
"Cút! Ngươi là cái thá gì!" Ninh Thiếu Hoa mất kiên nhẫn đến cực điểm, tiện tay vung ra một luồng chưởng phong. Tên đệ tử kia tức khắc bị đánh bay ngược ra ngoài, sắc mặt trắng bệch, hộc máu tươi.
Sắc mặt của đám đệ tử xung quanh lập tức thoáng hiện vẻ kinh hoàng, vội vã cúi gầm mặt xuống, chẳng ai dám nhìn thẳng vào thần sắc tràn ngập lệ khí của y.
Trong phút chốc, cả khu vực chìm vào tĩnh lặng.
Linh quang nhiệm vụ hóa thành từng điểm sáng rơi vào lệnh bài của y. Không thèm đoái hoài đến phản ứng của những người xung quanh, Ninh Thiếu Hoa cười lạnh một tiếng, hoàn toàn chẳng để đám phế vật này vào mắt.
Đợi đến khi y đi khuất, mới có người lặng lẽ tiến lại gần, nhỏ giọng lầm bầm: "Thế này cũng hống hách quá rồi đấy."
"Biết sao được, y có một vị huynh trưởng ở nội môn, lại thêm một vị trưởng lão của ngoại môn viện là thúc thúc ruột nữa."
Có người nói toạc ra hậu đài chống lưng cho Ninh Thiếu Hoa.
Những chuyện xảy ra tiếp theo ở đạo viện, Lục Thanh hoàn toàn không hay biết.
Sau khi rời khỏi đạo viện, ngoại trừ tu hành ra, hắn chỉ lo điều chỉnh phương hướng. Nồng độ linh khí bên ngoài tuy không sánh bằng bên trong sơn môn, nhưng méo mó có hơn không.
Lục Thanh đi suốt một mạch, băng qua vài ngọn núi cao sông lớn, mới bắt đầu nhìn thấy chút dấu vết có người sinh sống.
Mấy ngày sau.
Thủy châu.
Một ngôi làng nhỏ tọa lạc dưới chân núi, xung quanh là những thửa ruộng nước rộng lớn. Vài người nông phu đầu đội nón lá, mình khoác áo tơi đang cặm cụi làm lụng trên đồng.Nước ruộng lấp lánh ánh bạc nhạt nhòa, thôn trang chìm trong màn mưa bụi mông lung, cây đào già nơi đầu thôn lá đã thưa thớt, vài giọt mưa đọng lại trên những cánh hoa. Một luồng khí lạnh lẽo của đất trời đã ập đến ngay từ khoảnh khắc bước chân vào địa phận Thủy châu.
Nơi đây lại càng thêm rõ rệt.
Lục Thanh điều khiển phi chu hạ xuống từ tầng mây. Sau khi thu hồi pháp khí, hắn đứng tại chỗ, đưa mắt quan sát bốn bề.
Nhìn cảnh tượng bừng bừng sức sống tựa sắc xuân trước mắt, hắn không khỏi thắc mắc.
"Đây mà là điểm tụ tập sát khí sao? Sao lại có người sinh sống ở nơi này?"
Lục Thanh chính vì nhìn thấy ngôi làng nhỏ chìm trong màn mưa bụi phía trước nên mới cất phi chu, muốn xem thử rốt cuộc là tình huống gì.
Sau khi tiến vào Thủy châu, hắn biết vùng sát khí ở đây có lớn có nhỏ, những nơi quy mô lớn thường do nhiều đệ tử liên thủ thanh tẩy.
Hắn dứt khoát chọn một điểm sát khí gần mình nhất, không ngờ lúc tới nơi, đập vào mắt lại là cảnh tượng thế này.
"Để ta xem thử nơi này có gì cổ quái."
Ý nghĩ lóe lên trong đầu, hắn không vội đi tìm thôn dân hỏi thăm mà chậm rãi vận chuyển linh lực trong tử phủ. Từ khi thần hồn chi lực tăng mạnh, hắn cũng đã sở hữu một phần năng lực của linh nhãn.
Đôi mắt hắn không ngừng quét qua thôn trang, ruộng nước và những nông phu nơi đây.
Nhưng hoàn toàn không phát hiện ra điểm gì bất thường.
"Toàn là phàm nhân."
Lục Thanh khẽ nhíu mày: "Nơi tích tụ sát khí nằm ở vị trí của một hoang thôn, chính là Đào Hoa thôn này, nhưng vấn đề là nó đã bỏ hoang từ lâu. Có điều quẻ tượng không xuất hiện điềm báo tránh hung, chứng tỏ nơi này không mang lại nguy hiểm cho ta."
Quan sát không thu hoạch được gì, Lục Thanh quyết định vẫn nên hỏi thăm xem tình hình nơi này ra sao.
Hắn cất bước đi tới, thân vận bạch y, thoạt nhìn mang vài phần tiêu sái của kẻ trượng kiếm thiên hạ, có điều dung mạo ngụy trang này chỉ có thể coi là hơi tuấn tú một chút.
"Lão trượng, dám hỏi nơi đây có phải Đào Hoa thôn?"
Lão trượng đang rửa cuốc bên con suối nhỏ cạnh ruộng lúa ngẩng đầu lên, thấy một thiếu niên lang từ xa đi tới, tuổi đời còn rất trẻ.
"Thiếu niên, nơi đây chính là Đào Hoa thôn, ngươi tới chỗ chúng ta làm gì?"
"Là thế này, thưa lão trượng, ta nghe nói nơi đây từng có hắc khí gào thét, quỷ khóc sói gào, không biết có chuyện này chăng?"
Lục Thanh cười nhạt, hỏi thẳng vào vấn đề.
Nơi sát khí tụ tập, ngay cả tu sĩ cũng chẳng dám khinh suất tiêu trừ trong một sớm một chiều, mà phải từ từ thanh tẩy.
Phàm nhân cư ngụ ở đây sẽ nhiều bệnh nhiều tai ương, vận khí xui xẻo liên miên, thậm chí còn sinh ra ảo thính. Muốn sinh sống tại nơi này quả thực không hề dễ dàng.
Hắn vừa dứt lời, bằng mắt thường cũng có thể thấy khuôn mặt già nua của đối phương thoắt cái biến sắc.
"Gào thét cái gì, quỷ khóc cái gì, đi đi đi, Đào Hoa thôn chúng ta đang yên đang lành!"
Lão trượng liên tục xua tay, kiên quyết phủ nhận.
Sau đó, mặc cho Lục Thanh gặng hỏi thế nào, đối phương cũng kiên quyết không hé răng nửa lời.
Thấy lão trượng nói chuyện với hắn, mấy người dân làng nghe tiếng cũng tò mò muốn xúm lại.
Lục Thanh mỉm cười, nói: "Làm phiền rồi, ta chỉ nghe người ta đồn đại nên mới tới đây xem thực hư ra sao."
"Không có chuyện đó đâu, hậu sinh, mau rời khỏi đây đi."
Lục Thanh tâm niệm khẽ động, bề ngoài làm như rời đi, nhưng thực chất lại âm thầm thi triển thuật pháp.
"Quả nhiên có điều bất thường."
Kể từ khi trận pháp có thể vận dụng lên nhục thân, Lục Thanh cũng tự thi triển một tầng huyễn trận lên người mình.Thấy lão trượng rời đi, chuẩn bị trở về thôn.
Lục Thanh cũng đi theo sau lưng lão, tiến vào Đào Hoa thôn.
Điều bất ngờ là, nhìn từ bên ngoài thì thôn trang này khói bếp lượn lờ, nhưng sau khi bước vào trong, Lục Thanh lại phát hiện nơi này quá mức tĩnh lặng. Những căn nhà ngói đất hoang tàn, ống khói đổ nát, nhìn thế nào cũng không giống nơi có người sinh sống.
"Là một tử thôn."
Lục Thanh tỏa thần thức ra dò xét, rồi lại nhìn lão trượng đang bước đi phía trước. Sau khi tiến vào Đào Hoa thôn, mỗi một bước chân hạ xuống, cơ thể lão vậy mà lại trở nên trong suốt, hư ảo hệt như một cái bóng.
Hơi thở của người sống trên người lão cũng hoàn toàn biến mất.
"Thú vị thật." Lục Thanh chăm chú nhìn lão trượng kia. Lúc đối phương nói chuyện với hắn bên ruộng lúa ban nãy, chắc chắn là một người sống sờ sờ, sao bây giờ vừa vào thôn, lại biến thành một thứ giống như cái bóng, chẳng khác gì quỷ hồn thế này.
...
