"Tôi..." Bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của Đội trưởng Lý, tim người cha nuôi bỗng thắt lại, nhất thời không biết tìm cớ gì để ngụy biện.
"Sai... sai rồi..." Người mẹ nuôi biết rõ không trốn được nữa, đành xìu xuống thừa nhận: "Là chúng tôi không đúng... Chúng tôi sai rồi..."
Bà ta nước mắt lưng tròng nhìn sang Lục Hằng: "Mẹ biết sai rồi, cho mẹ thêm một cơ hội nữa được không? Sáng nay con còn nói hiểu được nỗi khổ tâm của mẹ, bảo sẽ học hành chăm chỉ để báo đáp mẹ mà..."
"..." Lục Hằng nhìn dáng vẻ đáng thương của bà ta, trong lòng thực ra chẳng hề thấy xót xa chút nào, ngược lại còn thấy bà ta đáng đời.

