Chín tiếng sau, Phùng Nhạc tỉnh lại.
Vừa mới mở mắt, hắn đã cảm thấy mặt mày đau điếng, tựa như vừa bị ai đó giáng cho một cái tát nảy đom đóm mắt. Vừa định ngồi dậy, sau gáy bỗng nhói đau khiến hắn không kìm được phải xuýt xoa một tiếng.
Theo bản năng, hắn định đưa tay sờ sau gáy thì bị vị hôn thê giữ chặt lại. Bên tai vang lên tiếng nàng nức nở: “Tốt quá rồi, chàng tỉnh lại rồi. Cơ thể chàng thật sự có vấn đề, thiếp không nên nghi ngờ chàng.”
Lúc này Phùng Nhạc mới ý thức được rằng mình vẫn còn sống.

