Dù hiện tại rất muốn bóp chết Tào Chân, nhưng Trần Vũ vẫn nhịn xuống mà nói: "Ngươi có muốn tự nghe lại xem bản thân đang lảm nhảm cái gì không? Ma tu và vị lai tinh quân thì liên quan cái quái gì đến nhau?"
"Cho nên mới nói ngươi tội ác tày trời! Lại dám làm ô uế một vị tinh quân, biến ngài ấy thành tinh quân của ma tu, ngươi còn dám nói mình không tự tìm đường chết sao!" Tào Chân lạnh lùng quát.
"...Ngươi vui là được."
Đệ trình 《mộng cảnh của ta》 lên làm bằng chứng xong, Tào Chân rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Chư vị tiền bối, đây chính là tác phẩm 《mộng cảnh của ta》 mà đối phương đã sao chép từ 《Thủ Lâm Nhân》 của chúng ta. Trong đó, mô-đun 《Phàm Nhân Lộ》 là mô-đun bắt buộc phải hoàn thành ngay khi vừa bước vào mộng cảnh, chỉ khi vượt qua nó thì mới có thể trải nghiệm toàn bộ nội dung bên trong. Ta cho rằng, thiết lập này chính là thứ thể hiện rõ nhất ý đồ của Trần Vũ."

