Thấy Thạch Tùng nói một hồi thì hai mắt đỏ hoe, trong giọng nói còn mang theo chút nức nở, Hồng Tôn cũng cuống cả lên.
"Không phải chứ sư huynh, có chuyện gì thì cứ nói, huynh khóc lóc cái gì thế."
Từng này tuổi đầu rồi, sao tự dưng lại khóc lóc thế này.
Hồng Tôn bị lão làm cho luống cuống tay chân, nhưng Thạch Tùng quả thực là nhịn không nổi nữa. Lão làm Đường chủ Chấp Pháp đường suốt một ngàn ba trăm tám mươi sáu năm qua, đây là lần đầu tiên phải chịu nỗi uất ức như vậy.

