Rốt cuộc cũng được toại nguyện uống ngụm canh này, tại lối vào trận pháp, Thanh Thạch mang vẻ mặt đầy hưởng thụ, vừa lắc lư đầu vừa cảm thán:
"Không tệ, không tệ, canh này vốn chỉ có ở trên trời, nhân gian phỏng được mấy hồi nếm qua."
"Thanh Thạch, xong chưa đấy!"
Trên bầu trời vang lên tiếng quát lớn của Hồng Tôn, thế nhưng Thanh Thạch cứ như căn bản không hề nghe thấy, vẫn nhắm nghiền hai mắt, tận hưởng đến cực điểm.

