Logo
Chương 188: Đừng ra ngoài, bọn họ không phải người. Sở Hà: Không sao cả

Thời gian chậm rãi trôi qua...

Chẳng biết từ lúc nào đã đến nhá nhem tối, cả sa mạc chỉ còn tiếng gió rít gào mang theo cát vàng bay khắp trời...

Toàn bộ thôn trang trở nên tĩnh mịch lạ thường, một cảm giác quỷ dị âm u bao trùm cả đất trời.

Trong một gian nhà tranh!

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng