Logo
Chương 34: Làn khói xanh bay phất phơ

Chỉ cần người này chết đi, mọi chuyện sẽ chẳng còn gì to tát nữa.

Phía can cha mới là điều quan trọng nhất.

Vị Triệu công công này làm việc trong cung nhiều năm, lại được tả tướng chọn làm quân cờ.

Chỉ e âm mưu quỷ kế hắn từng chứng kiến còn nhiều hơn số gạo Trần Hạo từng ăn.

Năm đó, nếu không nhờ một câu nói của Triệu công công, e rằng đến tận bây giờ hắn vẫn chỉ là một tên tiểu thái giám quét dọn trong tịnh thân phường.

Làm gì có được chức vụ ở Thượng Cung Giám như ngày hôm nay.

Nhưng cũng chính vì thế, hắn càng hiểu rõ thủ đoạn của Triệu công công.

Mượn lại một câu nói của chính đối phương, đó là:

Ở chốn hậu cung này, kẻ thật thà, người lương thiện sớm đã chết sạch cả rồi.

Nụ cười thoạt nhìn khoan dung của đối phương thực chất lại giấu giếm lưỡi đao tẩm độc, bất kỳ một chút dối trá nào cũng có thể chuốc lấy họa khoét tim.

"Bạch Minh Hải phải chết, đây là điều mà can cha và Vương công công cùng nhất trí."

Trần Hạo lẩm bẩm tự ngữ, đầu ngón tay vạch một đường mờ nhạt trên mặt bàn.

"Nhưng Vương công công muốn giết người diệt khẩu."

"Còn điều can cha muốn biết, là Bạch Minh Hải có câu kết với phe hữu tướng hay không, nhằm moi ra chút chuyện bẩn thỉu để chiếu tướng bọn chúng một vố."

"Tuyệt đối không thể nhắc tới bí tín của hữu tướng phủ."

Trần Hạo đột ngột siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch.

Nếu để can cha phát hiện Bạch Minh Hải câu kết với ngoại thần, tất sẽ rút dây động rừng.

Thế lực của phe hữu tướng trải rộng khắp triều dã, chắc chắn bọn chúng sẽ phát hiện ra hắn là kẻ trực tiếp ra tay.

Một khi bại lộ, tính mạng của hắn sẽ gặp nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Trần Hạo đứng dậy bước tới bên cửa sổ, đẩy hờ một khe hở, đưa mắt nhìn về phía bức tường cung đình xa xa.

Đêm đen như mực, những bức tượng dã thú trên mái hiên cong hắt lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.

"Phải bịa ra một lý do khiến can cha tin tưởng."

Ngón tay Trần Hạo gõ nhanh trên bậu cửa sổ, dòng suy nghĩ dần trở nên rõ ràng.

"Cứ nói trước khi chết Bạch Minh Hải đã khai nhận, lần này ra tay là để giúp Vương công công sửa đổi sổ sách cống phẩm. Nhưng vì sợ Vương công công diệt khẩu nên hắn mới bỏ trốn, hoàn toàn không có quan hệ gì nhiều với phe hữu tướng."

"Chỉ là nếu làm vậy, ngàn lượng hoàng kim kia ít nhất cũng phải chia ra một phần."

Lý do này vừa hợp tình hợp lý, lại vừa gãi đúng chỗ ngứa trong lòng can cha.

Suy cho cùng, cho dù bức bí tín kia có bị lộ thì đã sao, phía trên Triệu công công chắc chắn vẫn còn thượng tuyến.

Lập được công, công lao cũng thuộc về cấp trên.

Nhưng tiền bạc thì lại là của mình.

"Sau đó thì sao?"

Trần Hạo tự hỏi tự trả lời, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

"Sau đó Mã Chấn Xuyên đột nhiên ra tay. Trong lúc ta triền đấu với y, Bạch Minh Hải muốn thừa cơ bỏ trốn, không may trượt chân trụy nhai."

Như vậy vừa giải thích được nguyên nhân cái chết của Bạch Minh Hải, lại có thể thuận lý thành chương nói rằng không tìm thấy bất cứ thứ gì khác.

Người đã rơi xuống ám hà, mọi chứng cứ đều bị nước cuốn trôi sạch sẽ rồi.

Trần Hạo nhắm mắt lại, hồi tưởng từng chi tiết của toàn bộ hành động.

Bạch Minh Hải đã chết, Mã Chấn Xuyên cũng chết, nàng mỹ thiếp kia... cũng đã chết.

Mọi chứng cứ đều đã chìm xuống dòng ám hà dưới vách núi, sẽ không một ai biết được chân tướng.

Hắn liên tục cân nhắc bộ lý do này, đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào.

"Chỉ cần biết Bạch công công đã chết là được, những thứ khác... người ngoài biết càng ít thì càng an toàn."

Can cha cho dù có đa nghi đến mấy, cũng không thể dẫn người xuống tận ám hà dưới đáy vực để trục vớt.

Địa điểm ra tay kia là do Trần Hạo cố tình chọn lựa.

Chỉ e lúc này thi thủ đã sớm bị dòng nước cuốn trôi đi mất.

Chết không đối chứng, cùng lắm cũng chỉ bị mắng một câu "phế vật" mà thôi.Nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Trần Hạo đứng dậy, bước tới trước gương đồng.

Bóng người trong gương mang sắc mặt mệt mỏi, nhưng sâu thẳm đáy mắt lại ẩn chứa một tia kiên định.

Hắn đưa tay chỉnh lại vạt áo, vuốt phẳng những nếp nhăn nơi ống tay.

Ngày mai khi diện kiến can cha, phải bày ra bộ dạng "nhiệm vụ tuy hoàn thành nhưng vẫn còn chút tiếc nuối".

Vừa phải lộ ra vài phần ảo não, lại không được tỏ vẻ rụt rè sợ sệt.

Phải để lão nhân gia cảm thấy hắn thực sự đã dốc hết toàn lực.

Cứ như vậy, can cha không những không nghi ngờ,

mà ngược lại còn thấy hắn tâm tư kín kẽ, một mũi tên trúng hai đích.

Lúc này, gió ngoài cửa sổ đột nhiên thổi mạnh, đập vào lớp giấy dán cửa kêu lên phần phật.

Trần Hạo hít sâu một hơi, nhìn rõ mồn một bóng dáng chính mình trong gương.

Hắn khẽ vuốt đuôi chân mày, lúc này mới chợt nhận ra, bản thân tiến cung mới chỉ hơn một năm.

Nét ngây ngô nơi khóe mắt chân mày từ lâu đã bị gió sương chốn thâm cung mài nhẵn, giờ chỉ còn lại sự cẩn trọng và nhẫn nhịn.

Hắn biết, lời biện bạch này chưa chắc đã qua mặt được tất cả mọi người, nhưng ít nhất có thể giúp hắn tạm thời an toàn.

Điều khiến hắn tâm tự bất ninh hơn cả, chính là con đường phía trước.

Nhiệm vụ lần này tuy đã hoàn thành, nhưng sau khi cầm trong tay "Phi Nhứ Thanh Yên công" và Đại Hoàn đan,

dã tâm không cam chịu mãi làm kẻ dưới quyền bỗng như cỏ dại mọc lên điên cuồng trong lòng hắn.

Làm sai sự trong cung, chung quy cũng là liếm máu trên lưỡi đao, mang danh một con "yêm cẩu".

Kẻ khác quyền thế có ngập trời đến đâu, rồi cũng sẽ có ngày thất thế.

Đến lúc đó, những kẻ chuyên làm việc dơ bẩn như hắn e rằng sẽ là người đầu tiên bị đẩy ra làm dê thế tội.

Chỉ có những thứ nắm chắc trong tay mình mới là quan trọng nhất.

"Phải nhanh chóng trèo lên vị trí cao hơn."

Trong đáy mắt Trần Hạo lóe lên một tia quyết tuyệt.

Chỉ có thực lực mới là cái gốc để an thân lập mệnh.

Chờ đến khi luyện thành thân thủ như Liễu công công, bất luận là lồng giam thâm cung này hay chốn giang hồ đao quang kiếm ảnh, hắn đều có đủ thủ đoạn để nương thân.

Hắn lại nhớ tới ba viên Đại Hoàn đan kia, vội vàng lấy từ trong ngực ra chiếc bình sứ, đổ một viên vào lòng bàn tay.

Hơi ấm từ viên đan dược xuyên qua da thịt truyền tới, hương thuốc lập tức lan tỏa khắp căn phòng nhỏ hẹp.

"Đan dược này có thể trợ giúp đột phá bình cảnh... Có lẽ, đây chính là cơ duyên để ta thăng cấp cảnh giới."

Đủ loại suy nghĩ cuồn cuộn dâng lên trong đầu, Trần Hạo đưa tay day day huyệt thái dương đang căng nhức.

"Sáng sớm mai phải đi phục mệnh ngay."

Hắn hạ quyết tâm, định bụng ngày mai trời vừa hửng sáng sẽ lập tức đến chỗ Vương công công phục mệnh.

Vị công công này tâm tư thâm trầm, kiêng kị nhất là kẻ dưới có hai lòng, bản thân chậm trễ không về bẩm báo, e rằng đã khiến lão sinh nghi rồi.

Quyết định xong xuôi, Trần Hạo khoanh chân ngồi xếp bằng trên giường, nương theo ánh nến leo lét một lần nữa lật mở cuốn "Phi Nhứ Thanh Yên công".

Bìa sách làm bằng lụa giao tiêu tỏa ra vẻ bóng loáng hơi lành lạnh trong lòng bàn tay.

Dưới ánh nến vàng vọt, nét chữ và đồ phổ trên các trang sách hiện lên ngày một rõ nét.

Lúc trước chỉ lo xác nhận bí tịch là thật hay giả, hắn vẫn chưa kịp nhìn kỹ toàn mạo của cuốn "Phi Nhứ Thanh Yên công" này.

Giờ phút này lật xem từng trang, hắn mới phát hiện bên trong quả thực có càn khôn khác, ngay trang lót lại dùng bút chu sa viết hai dòng chữ nhỏ.

"Công chia hai đường, thân ảnh mê tung, hợp tắc quy nhất, liệt tắc song tuyệt."

Trong lòng khẽ động, hắn lật sang trang thứ hai, quả nhiên thấy trang sách được chia làm hai cột trái phải.

Cột bên trái vẽ hình người đang thổ nạp vận khí, bên cạnh chú thích ba chữ "Thanh Yên thân".

Nhìn kỹ lại, đây chính là pháp môn dùng nội kình tôi luyện gân cốt, ngưng luyện khí tức.

Cột bên phải lại là đồ phổ bộ pháp xê dịch né tránh, ghi ba chữ "Phi Nhứ ảnh".

Một hình người nhỏ xíu với mũi chân điểm trên lá liễu và cánh hoa, thân hình thoắt tả thoắt hữu, tàn ảnh trùng trùng điệp điệp.Nét chữ chú thích bên lề càng lúc càng thêm thâm ảo.

Từng nét bút đều toát lên vẻ linh động, "phiêu dật tựa gió cuốn, xẹt qua như chớp giật".

Hắn ngưng thần nhìn kỹ, phát hiện môn thân pháp này vậy mà lại cần phối hợp với nhịp điệu hô hấp đặc thù.

Mỗi bước đi đều phải đạp trúng "khí nhãn" trong thiên địa, mới có thể mượn lực bay lượn tựa tơ liễu.

Đến tận quyển thứ bảy, hai cột đồ phổ đột nhiên giao nhau, nét bút chu sa phê chú:

"Thanh yên làm thể, phi nhứ làm dụng, thể dụng hợp nhất, mới đạt hóa cảnh."

"Đạp không mà đi, chớp mắt mười trượng, chẳng vướng bụi trần."

"Thì ra là vậy."

Trần Hạo khẽ thốt lên.

Hóa ra môn Phi Nhứ Thanh Yên thân này được chia làm hai môn võ kỹ tinh phẩm là Thanh Yên thân và Phi Nhứ ảnh.