Nhiều trận cơ thất giai như vậy, cho dù tiếp theo không còn "tổn hao bình thường" nữa thì cũng đủ để mang về Cự Nhạc sơn mạch, "sưởi ấm" cho Huyền Điểu rồi.
Thật ra, nếu Huyền Điểu không đợi được ta mang hơi ấm đến cho nó mà chui ra ngay lúc này, Thẩm Xán ta cũng chẳng có ý kiến gì.
Khoan bàn đến việc Đồ Thương liên minh còn mấy vị thánh giả ở lại trấn giữ, chỉ riêng việc tiếng tăm của ta lúc này đã lọt vào tai đan tước, ta lại càng mong chờ xem Huyền Điểu và đan tước chạm trán nhau một phen.
Lượn lờ một vòng, Thẩm Xán không quay lại Thước Dương sơn đại trận nữa mà đi thẳng ra phía sau đại trận, chuẩn bị xem xét tiến độ bố trí hủy diệt đại trận.

