Logo
Chương 1710: Nhân tộc khinh ta già yếu bất lực (4)

Oanh! Oanh! Oanh!

Dù chỉ là tiểu thần thông, nhưng khi được tu luyện tới mức tận cùng, lại do những sinh linh sắp chạm tới ngưỡng cửa thất giai này thi triển, uy lực vẫn đủ sức phá núi lấp sông.

Từng luồng năng lượng liên tiếp nổ tung quanh người Thanh Phục, lông vũ rụng tơi tả, bắn tung tóe khắp bốn phương.

Huyền Điểu thảm thiết kêu lên một tiếng rồi rơi thẳng xuống. Từ vết kiếm đâm trên lưng nó, khói đen bốc lên nghi ngút, những luồng năng lượng màu đen như độc xà tuôn ra, ăn mòn một mảng lớn xung quanh vết thương.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng