"Vào bảo sơn mà phải tay trắng trở về, quả thực đáng tiếc!"
Bên ngoài Khoa Phụ ngọc bích, Thẩm Xán ngẩng nhìn màn trời mờ ảo sắc tím xanh, lại nhìn cánh tay Khoa Phụ rủ xuống bên trong giới vực, khẽ lắc đầu.
"Được là do may mắn, mất là tại số mệnh."
"Thôi vậy!"

