Hai ngày sau, bên ngoài Tổ miếu thò vào hai cái đầu. Tiểu long ngư ghé sát cửa, lấp ló nhìn Thẩm Xán ở bên trong.
"Ta đến rồi đây, lại đến giờ ăn cơm rồi sao?"
Không đợi tiểu long ngư kịp nói câu thứ hai, nó đã tru tréo lên, bị người ta túm chặt đuôi lôi vút đi.
Đợi đến khi tiểu long ngư kêu oai oái vài tiếng, nó mới phát hiện bản thân đã đột nhiên nằm gọn trên một bàn tay khổng lồ.

