Thế nhưng đối mặt với nàng, Cố Thiếu An không hề rút kiếm.
Hắn chỉ đưa tay lên, năm ngón xòe ra, lòng bàn tay hướng xuống. Động tác rất chậm, chậm đến mức tựa như tiên nhân đạp mây giáng thế, vươn tay vuốt phẳng một hạt bụi trần.
"Tiên nhân phù đỉnh".
Chưởng này không có sấm rền chớp giật, chẳng có cuồng phong cuộn trào, đến cả sát ý cũng nhạt nhòa tới mức gần như không thể nhận ra.

