Giọng nói của Cố Thiếu An vẫn nhẹ nhàng, vẫn mang theo vẻ ung dung, không nhanh không chậm y như lúc nãy.
Chỉ là, cùng một ngữ điệu, nhưng bởi nội dung Cố Thiếu An nói ra cùng với bàn tay đang đè chặt trên đầu Lạc Sơn Nhạc, lại khiến người ta vô cớ cảm nhận được trên người hắn tỏa ra một cỗ khí thế bá đạo và bễ nghễ thiên hạ.
Cỗ khí thế bá đạo và bễ nghễ lẫm liệt ấy vậy mà lại khiến Dư Thương Hải, Định Tĩnh sư thái cùng Nhạc Bất Quần phu phụ thầm rùng mình. Trong khoảnh khắc, họ có cảm giác như bị trấn áp, nhất thời chưa thể hoàn hồn.
Đến đám người Dư Thương Hải còn như thế, huống hồ là Chu Chỉ Nhược và Dương Diễm đang đứng cạnh, vốn cũng chẳng hề có chút chuẩn bị tâm lý nào.

