Nhìn dáng vẻ cau mày nhíu trán của Chu Chỉ Nhược và Dương Diễm, Cố Thiếu An khẽ cười nói: "Thôi được rồi, nghĩ ngợi nhiều cũng vô ích. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Ngày thường chúng ta nỗ lực tu luyện, chẳng phải là để có đủ năng lực hóa nguy thành an mỗi khi gặp chuyện hay sao?"
"Cũng phải! Dù sao có sư huynh ở đây, cũng chẳng có gì đáng lo."
Nói đoạn, Dương Diễm tò mò xích lại gần Cố Thiếu An.
"Nhắc mới nhớ, thực lực hiện tại của sư huynh đã đạt đến cảnh giới nào rồi?"

