Trăng sáng sao thưa, đêm khuya tĩnh lặng không một tiếng động.
Tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến chết chóc.
Trong phòng im ắng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, gió đêm lùa qua cánh cửa sổ đang mở toang, thổi tung vạt áo kêu lên phần phật.
Toàn thân Diệp Thục cứng đờ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, nửa bàn chân vẫn còn thò xuống mép giường.

