Rừng trúc u tịch, lá cây rậm rạp.
Từng tia nắng rọi xuống, xuyên qua kẽ lá, để lại những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất, thỉnh thoảng có tiếng xào xạc vờn quanh tai, du dương êm ái.
Trên mặt Trần Thanh Nguyên lại thêm vài nếp nhăn, mái tóc đen trên đầu chẳng còn lại bao nhiêu.
Sắc mặt già nua, khí huyết khô cạn.

