Sau khi hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, Trần Thanh Nguyên nhìn Lục Hàn Sinh với ánh mắt mang theo vài phần bất đắc dĩ: “Cái miệng này của ngươi! Sớm muộn gì cũng rước họa vào thân.”
“Lần sau ta nhất định sẽ chú ý.”
Lục Hàn Sinh ngây ngô cười đáp.
Người sáng suốt đều biết, Thái Vi đại đế là nể mặt Trần Thanh Nguyên nên mới không gây ra bất kỳ tổn hại thực chất nào cho Lục Hàn Sinh, chỉ ra tay cảnh cáo một chút mà thôi.

