Nam Hải đã vào thu, nơi gần bờ biển không có núi cao, nhưng lại nhiều đồi núi nhỏ, chất chồng lên nhau.
Trên đó cỏ đã ngả vàng, lá trên cây cũng rụng đi quá nửa.
Có lẽ là gió quá lớn, hoặc đơn giản là lá đã già, đến lúc phải tàn.
Lớp sương mù bao phủ Nam Hải đã loãng đi nhiều.

