"Sao có thể như vậy, sao có thể như vậy được! Tên nhãi nhà ngươi rõ ràng chỉ có thực lực Kim Đan nhất trọng, vì sao lại đỡ được đòn tấn công của lão phu? Ngươi rốt cuộc là loại yêu nghiệt phương nào?!"
Tận mắt chứng kiến tuyệt kỹ mạnh nhất của mình bị Tiêu Huyền dễ dàng hóa giải, ánh mắt Yến Bất Quy tràn ngập vẻ bàng hoàng, khó thể tin nổi.
"Sao có thể như vậy?!"
"Sao lại thế này? Tiêu Huyền vậy mà không hề hấn gì ư?!"
"Chuyện này sao có thể? Thiên Kiếm là kiếm pháp mạnh nhất của Thiên Kiếm tông, lại do Yến Bất Quy mang thực lực Kim Đan ngũ trọng thi triển, dù là tu sĩ Kim Đan lục trọng đỉnh phong gặp phải cũng khó lòng chống đỡ, cớ sao lại chẳng thể làm gì được hắn?"
Lúc này, đám đông có mặt đều không hẹn mà cùng hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt nhìn Tiêu Huyền đã ngập tràn vẻ kiêng dè sâu sắc.
"Sư phụ lợi hại quá, vậy mà có thể thi triển ra kiếm ý mạnh mẽ đến thế!"
Trĩ Nô đứng cạnh hưng phấn reo lên, ánh mắt ngập tràn vẻ phấn khích không sao giấu nổi.
Tô Mộc Hàm cũng lộ rõ vẻ sùng bái, khóe mắt ươn ướt hô to: "Sư phụ quả nhiên lợi hại!"
Thấy cảnh này, sắc mặt nhóm người Uông Văn Thành càng thêm âm trầm. Trong mắt bọn lão đong đầy phẫn nộ cùng đố kỵ, trừng trừng nhìn Tiêu Huyền như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Bọn lão nằm mơ cũng không ngờ tới, Tiêu Huyền chẳng những sở hữu thiên phú kiếm đạo nghịch thiên, mà chiến lực cũng kinh khủng không kém. Điều này đả kích lòng tin của bọn lão quá lớn!
"Tên nhãi này quá mức lợi hại, tuyệt đối không thể để hắn sống sót trở về!"
"Phải bóp chết hắn ngay từ trong trứng nước!"
"Tư chất của tên này thực sự quá nghịch thiên, nếu cho hắn thêm thời gian, chắc chắn hắn sẽ đột phá đến Nguyên Anh kỳ. Một khi để hắn thành công, hậu quả khôn lường!"
"Đúng vậy, tuyệt đối không thể cho hắn cơ hội trưởng thành!"
Nhóm người Uông Văn Thành đưa mắt nhìn nhau, trong đáy mắt đều lóe lên tia âm độc.
Trong lòng bọn lão ngầm hạ quyết tâm, hôm nay dù thế nào cũng không thể để Tiêu Huyền bình an rời đi. Nếu không, ngày sau còn ai cản nổi bước chân của hắn nữa?
Ngay lập tức, thân ảnh mấy người lóe lên, đồng loạt lao thẳng về phía Tiêu Huyền.
Uông Văn Thành khẽ động thân hình, lật tay một cái, thanh bảo đao đen như mực đã nằm gọn trong lòng bàn tay, tỏa ra luồng hàn quang lạnh lẽo.
"Đao Trảm Vân Lạc, sát!"
Khoảnh khắc tiếp theo, sát cơ trong mắt Uông Văn Thành bùng nổ. Lão vung đao chém ngang, mang theo uy thế dũng mãnh không gì cản nổi, lao thẳng về phía Tiêu Huyền.
Bốn người còn lại bao gồm cả Yến Bất Quy cũng thi triển thần thông, từ bốn hướng bủa vây tấn công. Trong phút chốc, đao quang, kiếm ảnh, quyền kình, kiếm khí... tuôn ra lớp lớp, hoàn toàn bao trùm lấy Tiêu Huyền.
"Năm cường giả Kim Đan cùng lúc ra tay rồi!"
"Quá khủng khiếp! Mấy người này ai nấy đều cực kỳ cường hãn, dẫu là cường giả Kim Đan sơ kỳ bình thường đối mặt với bọn họ cũng chẳng đỡ nổi ba chiêu, chắc chắn sẽ bị miểu sát!"
"Dù Tiêu Huyền có sở hữu thiên phú nghịch thiên tới đâu, lần này cũng chết chắc rồi!"
"Đúng vậy, thiên phú của hắn có nghịch thiên thì sao chứ? Trước sức mạnh tuyệt đối, hắn căn bản không có lấy một tia sức lực phản kháng!"
"Tên nhãi này phen này tiêu đời thật rồi, đúng là không biết trời cao đất dày, lại dám chống đối Uông thành chủ. Hắn thật sự nghĩ bản thân có thể đối kháng với Uông thành chủ sao? Đúng là ngu xuẩn đến cực điểm!"Đám đông vây quanh không ngừng kinh hô, vẻ mặt ai nấy đều chấn động tột cùng.
“Sư phụ!”
Gương mặt xinh đẹp của hai nàng Trĩ Nô và Tô Mộc Hàm căng cứng, thần sắc lo lắng đến cực điểm.
Mặc dù vừa rồi Tiêu Huyền thể hiện thực lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng suy cho cùng hai tay khó địch bốn tay. Đối mặt với sự vây công của năm đại cao thủ có tu vi từ kim đan tam trọng trở lên, hai nàng cũng không biết liệu hắn có thể chống đỡ nổi hay không.
Thế nhưng lúc này, trên gương mặt Tiêu Huyền lại chẳng có lấy nửa điểm lo âu.
“Hừ, tới tốt lắm! Để ta xem dưới sự liên thủ của các ngươi, liệu có thể phá nổi lớp phòng ngự của Tiêu mỗ hay không!”
Tiêu Huyền cười lạnh một tiếng, hai mắt hơi nheo lại.
“Kiếm ý vạn thiên!”
Tiêu Huyền quát khẽ, ngón tay bấm quyết, hàng vạn đạo kiếm ý một lần nữa từ đầu ngón tay hắn bùng nổ, hóa thành dòng lũ cuồn cuộn gầm rú lao về phía trước.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Từng chuỗi tiếng nổ vang rền đột ngột vang vọng khắp không trung. Đao quang, kiếm ảnh, quyền kình, kiếm khí cùng vạn đạo kiếm ý va chạm kịch liệt, cuộn lên một làn sóng xung kích kinh hoàng giữa hư không, tựa như cuồng phong bão táp quét thẳng về phía năm người.
Ánh mắt nhóm người Uông Văn Thành co rụt lại, trong đồng tử trào dâng vẻ ngưng trọng sâu sắc. Tất cả vội vã lùi nhanh về phía sau, muốn né tránh đợt sóng xung kích từ vạn đạo kiếm ý kia.
“Hừ! Muốn chạy sao? Đâu có dễ dàng như vậy!”
Tiêu Huyền hừ lạnh, một luồng uy áp ngập trời đột ngột bùng nổ, trong chớp mắt đã bao trùm toàn bộ đại sảnh.
Ầm!
Trong khoảnh khắc, đám người Uông Văn Thành cảm thấy như sa chân vào đầm lầy, di chuyển vô cùng khó khăn, tốc độ lập tức chậm lại thấy rõ.
“Đáng chết! Năm người chúng ta liên thủ mà lại không thể phá nổi lớp phòng ngự kiếm ý của hắn?! Chuyện này... sao có thể như vậy!”
“Khốn kiếp, tên Tiêu Huyền này quả nhiên khó đối phó!”
“Xem ra phải dùng đến thủ đoạn mạnh hơn nữa mới được!”
Năm người Uông Văn Thành đưa mắt nhìn nhau, sát ý trong mắt càng lúc càng nồng đậm, linh khí quanh thân vận chuyển cuồng bạo.
Khoảnh khắc tiếp theo, nét mặt Uông Văn Thành chợt trở nên cực kỳ dữ tợn. Lão nhìn chằm chằm Tiêu Huyền bằng ánh mắt oán độc, nghiến răng nghiến lợi, hung quang lập lòe: “Tiểu súc sinh họ Tiêu! Đã như vậy, Uông Văn Thành ta hôm nay sẽ cùng ngươi liều một trận cá chết lưới rách, để xem ai mới là kẻ cười đến cuối cùng!”
Vừa dứt lời, thân hình Uông Văn Thành đột ngột bay vọt lên không. Cổ tay lão lật một cái, một tấm lệnh bài màu máu liền xuất hiện. Dưới ánh nắng chiếu rọi, tấm lệnh bài tỏa ra huyết quang quỷ dị, từng đạo phù văn đỏ rực như máu nhảy múa bên trên, tưởng chừng như muốn dung nhập vào sâu trong lệnh bài.
“Ha ha! Tốt! Không ngờ Uông thành chủ lại sở hữu pháp bảo địa giai bực này, lần này chúng ta nhất định có thể kết liễu tên tiểu súc sinh kia!”
