Thoáng chốc, Lâm Khinh đã trôi dạt trên biển hơn mười canh giờ.
Vùng biển này bị sương mù dày đặc che phủ, tựa hồ không có khái niệm mặt trời mọc lặn, hoặc giả chưa đến lúc, vẫn luôn u ám mịt mờ.
Rầm.
Trên boong thuyền, một con nhện khổng lồ cao nửa người, toàn thân phủ lông đen tuyền, lại mang một cái đầu người diễm lệ, đăm đăm nhìn Lâm Khinh, trong đôi mắt tràn ngập mị hoặc cũng dần mất đi thần thái, ngay sau đó ầm ầm ngã xuống.

