"..."
Dù với tâm tính âm trầm của Trần Anh, hắn vẫn cảm thấy cảnh tượng hôm nay thật sự khiến hắn được mở mang tầm mắt.
Hắn nén cười giơ một ngón tay lên, thu lại hàn khí đang lan tỏa bên ngoài, lúc này mấy đạo đồng kia mới thoát cảnh chết cóng tại chỗ.
Hắn chậm rãi lắc đầu, nói:

