“Tính theo số lượng doanh trướng, quân đội dưới trướng Lưu thành thủ ước chừng khoảng một ngàn hai, một ngàn ba trăm người. Bách tính Thạch Trụ Đầu cho hay, đám này cơ bản không phải lính bản địa mà là quân do Lưu thành thủ mang từ phương bắc xuống. Bọn chúng đóng quân ở Thạch Trụ Đầu mới được ba năm nên mới nhẫn tâm ra tay tàn độc với dân chúng như vậy. Ngày thường, mấy tên quân đầu cũng hay cậy thế ức hiếp dân lành trong thành.”
Hạ Linh Xuyên gật đầu: “Quân đội vốn là thế, thượng bất chính hạ tắc loạn.”
Nhìn cái bộ dạng chưa đánh đã sợ của Lưu thành thủ lúc trước, thừa biết đám lính dưới trướng hắn cũng chẳng tốt đẹp gì.
“Dương Mông là người bản địa sao?”

