Thanh Y Tử đứng bên mép hố sâu khổng lồ, đôi mày liễu nhíu chặt. Nàng không tài nào cảm ứng được khí tức của tên Mộ kia nữa, quả thực đã mất dấu hoàn toàn.
Là do năng lực cách tuyệt của kỹ năng kinh hoàng vừa rồi? Hay là hắn đã thực sự bỏ mạng?
Thôi bỏ đi, hạng người như hắn sớm muộn gì cũng chỉ có một kết cục, đã định sẵn là sống không thọ, chết sớm siêu sinh sớm.
Thanh Y Tử quyết định từ bỏ tên tiểu đệ này, dù hắn chưa chết thì nàng cũng phải tránh xa một chút. Trong lòng nàng có một câu khó nói thành lời: Tên Mộ này quá mức lỗ mãng, nàng không nắm thóp được, quả thực có chút sợ hãi rồi.

