Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, nàng ta đã động thủ. Thân ảnh bỗng chốc mờ ảo, khí tức yếu ớt ban nãy chớp mắt đã trở nên lăng lệ vô cùng. Một đạo ngân quang chợt lóe lên từ trong tay áo, thình lình là một thanh chủy thủ thon dài đâm thẳng vào giữa lưng Mục Hàn Xuyên. Tốc độ nhanh đến mức vượt xa tưởng tượng, cho dù hắn đã sớm đề phòng cũng không kịp phản ứng.
"Phập!"
Tiếng chủy thủ đâm vào da thịt vang lên, nhưng vết đâm không hề sâu như Liễu Tịnh dự liệu. Cánh tay phải vẫn luôn phòng hờ phía sau lưng của hắn đã kịp thời tóm chặt lấy cổ tay nàng.
Cổ tay nàng khẽ rung lên, rút chủy thủ ra rồi lại đâm xuống lần nữa.

