Mục Hàn Xuyên luôn chú ý đến động tĩnh bên ngoài, sẵn sàng triệu hồi trang bị, toàn lực ra tay bất cứ lúc nào!
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua tòa lầu cao cách đó cả trăm mét. Trên đỉnh lầu bảy tầng kia có ba vị sư huynh cùng thuộc thế hệ thứ hai. Bọn họ hẳn là những người mạnh nhất Lạc Tinh môn, chỉ xếp sau ba vị lão tổ đời thứ nhất. Bọn họ vẫn chưa động thủ, chứng tỏ nguy cơ không quá lớn, vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.
Huống hồ còn có vị Phó môn chủ cấp B của Chấn Thiên môn đang làm khách, lúc cần thiết y cũng sẽ ra tay.
Bản thân Mục Hàn Xuyên chẳng chút hoảng hốt, đánh được thì đánh, không đánh lại thì chạy. Đại nhục cầu có thể bay xa cả trăm dặm, ngon thì tới bắt ta thử xem? Chỉ cần hắn không bị tóm, Lạc Tinh môn sẽ không rơi vào thế bị động. Thử hỏi bọn chúng có gan giết vào tận sâu bên trong Lạc Tinh môn hay không?

