“Luyện Khí tầng hai, kẻ xấu há có thể là đối thủ của ngươi?” Chu Dương không quay đầu lại mà bước đi.
Học muội lại bám theo, có chút bực bội nói: “Học trưởng, chẳng lẽ huynh không thích đi chơi sao? Ta... ta cho huynh sờ chân.”
Chu Dương bỗng bật cười, “Thì sao chứ?”
“Nực cười, ngươi cho ta sờ, lẽ nào ta liền sờ? Nữ nhân muốn ta sờ, cũng chẳng thiếu.”

